Cảm xúc qua những ca trực (Phần 1)

12/9/2014 1:06:31 AM
Một người mẹ tiều tụy đẩy đứa con trai khoãng 40 tuổi vào phòng cấp cứu vì uống thuốc ngủ tự tử. 30 phút súc ruột trôi qua. 3 giờ đồng hồ chờ đợi trong mỏi mòn của người mẹ. Cuối cùng bệnh nhân cũng thoát chết.

 

20 giờ 30 phút :

 

Một người mẹ tiều tụy đẩy đứa con trai khoãng 40 tuổi vào phòng cấp cứu.

 

- Nó uống thuốc ngủ tự tử.

 

30 phút súc ruột trôi qua. 3 giờ đồng hồ chờ đợi trong mỏi mòn của người mẹ. Cuối cùng bệnh nhân cũng thoát chết. Điều đầu tiên tôi nghe được :

 

- Cứu tôi làm gì? Sao không để tôi chết đi.
 

Chị y tá nói thầm vào tai tôi:

 

- Biết vậy cho nó chết luôn cho rồi. Thứ này cứu làm gì.

 

Tôi mỉm cười. Không biết tự bao giờ tôi mất thói quen chỉ trích hay bực mình với bệnh nhân. Tôi luôn dặn mình, gắng cười, dù gượng cho mỗi sự kiện trôi qua.

 

- Điều gì làm anh muốn chết? - Tôi hỏi

 

- Tôi đã mất tất cả. Công ty thì phá sản. Tôi thì chẳng còn danh tính. Tối qua người mà tôi yêu nhất cũng đã bỏ tôi đi ... Chẳng còn gì đáng sống nữa.

 

- Không. Anh còn một kho báu

 

- Bác sỹ nói gì? đừng nói đó là kinh nghiệm.

 

Rõ ràng là bệnh nhân mà tôi vừa điều trị không đơn giản. Tôi mỉm cười, lắc đầu, chỉ tay về phía cửa sổ lờ mờ trong đêm một bóng dáng.

 

- Chẳng phải mẹ là một kho báu đó sao?

 

- Ơ ...

 

- Mẹ gần gũi quá đến nỗi ta chẳng nhận ra rằng ta còn mẹ.

 

- Bác sỹ ...

 

Bệnh nhân bắt đầu nấc lên. Tôi không hiểu hết giọt nước mắt. Nhưng đối với tôi, ai còn khóc được, người đó còn đáng sống. Có lẽ tình yêu mẹ thầm lặng nên ta chưa bao giờ cảm nhận rằng mẹ là kho báu qúi giá nhất trên đời.

 

- Trải qua bao thăm trầm dâu bể của cuộc sống này, khi mà ta đã mỏi mệt, nơi mà ta muốn về nhất là mái nhà, người mà ta mong gặp nhất đó là mẹ. Hãy trở về đi, mẹ anh đang đợi ngoài cửa cấp cứu....
 

Skcs.vn (sưu tầm)

Các tin khác